Disneyland 1972 Love the old s
ttblog
TTBlog XTgem Pro
Avatar | Mobi Army | hack kpah | Thiên Long Mobile | Phong Van truyen Ky | Teen Teen
Bảng Xếp Hạng Game Mùa Hè Này??

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
Game Gmob Hot Hetpin
Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL

Viết lúc: Thứ sáu, 13/02/2015

9/10 2415 lượt đánh giá


Dù sao Nhất Kim cũng từng lộ mặt ở chỗ họ.

“Thành thật mà nói, lần đầu tiên nhìn thấy anh ấy đúng là shock thật, không biết dùng từ gì để miêu tả nữa.” ở căn tin ăn trưa Vương Lam nói vì biết Nhiếp Hi vẫn ở phòng thu.

“Nếu lúc ấy có mang theo máy ảnh chỉ cần chụp một tấm rồi bán cho tạp chí là được.” Diệp Lệ cảm thán.

Hai cô đều gặp qua Tô Niệm Khâm cũng vì đạo đức nghề nghiệp, hai cô sẽ không lộ tin tức gì.

“Cậui điên rồi, nếu là chủ nhiệm hoặc là chị Hi biết chúng ta đừng mong còn sống.”

Diệp Lệ quay đầu đến đối Tang Vô Yên nói: “Cậu chưa gặp qua anh ta, rất đáng tiếc.”

Tang Vô Yên cuối đầu, âm thầm cười trộm.

“Vô Yên, sao cậu không nói gì mà ngồi đó cười ngây ngô vậy?” Vương Lam hỏi.

“Vì hôm nay đầu bếp Phương múc cho tớ nhiều bò viên hơn ngày thường, ăn đã nghiền.” Tang Vô Yên nói.

Diệp Lệ và Vương Lam chỉ có thể nhìn nhau không nói gì.

“Nghe nói cậu chuyển nhà đến bên hồ Tây thành ở phải không? Tìm được một bạn trai như vậy đúng là sướng ah. Bên trong đều là biệt thự với xe xịn.”

“Hình như không phải nhà anh ấy.”Cô nhớ Tô Niệm Khâm từng nói như vậy.

“Ai nha– vậy cậu phải để ý một chút. Tin tức thường xuyên nói có một ít đàn ông mượn nhà ở rộng rãi để lừa gạt.” Diệp Lệ nhắc nhở.

Tang Vô Yên cười.

Ăn được một nửa, Tô Niệm Khâm gọi qua.

“Ăn cơm chưa?”

“Vừa ăn vừa nói chuyện phiếm nè.”

“Nói chuyện phiếm?” Tô Niệm Khâm vẫn không thể hiểu được, sao lại có người thích nói chuyện trong lúc ăn.

“Nói về Nhất Kim ah, nghe nói hình của anh ta bán rất có giá.” Tang Vô Yên cười hì hì nhìn nhìn hai đồng sự bên cạnh.

“Em ăn thịt bò.” Tô Niệm Khâm hỏi.

“Sao anh biết?” Tang Vô Yên kinh ngạc, chẳng lẽ mùi thịt có thể bay qua điện thoại?

Cô này đúng là dạng chưa đánh đã khai.

“Bác sĩ nói như thế nào, em vừa ra khỏi cửa là quên rồi!” Tô Niệm Khâm giận dỗi.

Mấy ngày trước, da Tang Vô Yên lại dị ứng, sau khi kiểm tra bác sĩ muốn cô kiêng ăn anbumin và thịt bò.

Không ăn thịt bò đối với Tang Vô Yên mà nói là chuyện khổ sở nhất. Cô nói: “cuộc đời em đã mất đi một nửa lạc thú rồi aiz.” Tô Niệm Khâm nói: “Chỉ nhịn trong mất ngày ra ban thôi, có cần khoa trương như vậy không.”

Bây giờ Tô Niệm Khâm gọi điện nhắc về chuyện này.

“Sao anh biết em đang ăn?” Tang Vô Yên lại hỏi.

“Nhìn cách em nói chuyện giống một tiểu nhân đắc chí liền đoán ra thôi.”

Cô lè lưỡi, ra vẻ anh biết thì làm được gì.

“Về sau giờ trưa phải về nhà ăn cơm.” Tô Niệm Khâm tuyên bố mức xử phạt.

“Hai nơi cách nhau rất xa, em lười chạy về.”

“Vậy giữa trưa một mình anh qua căn tin ăn cơm với em!” Người nào đó lại khôi phục bản sắc bạo quân.

“Không cần!” Tang Vô Yên lập tức đầu hàng. Nếu mấy cô gái này biết anh là bạn trai cô, chắc chắn sẽ bị bức cung đến chết.

Sau khi Tang Vô Yên về nhà đã gần đến xế chiều.

Cô cởi giày, vô tình thở dài.

Tô Niệm Khâm nghe thấy, động tác hơi chậm lại, anh biết cô ở bên ngoài bôn ba, thật sự mệt chết.

Tan học ở trường rồi lại đến đài, sợ Trình Nhân ở một mình, lo lắng nên thường trở về xem, và cuối cùng về chỗ này.

Anh thường xuyên tự hỏi, có phải hay không rất ích kỷ. Trong lòng một giọng khác nói, không, tình yêu chính là ích kỷ.

Nhưng muốn một người hy sinh lý tưởng để chấp nhận một người khác luôn là chuyện tàn nhẫn nhất.

Tô Niệm Khâm hỏi: “Bệnh sởi đỡ hơn chưa, còn ngứa không.”

“Phải về ăn trưa sao?”

“Không cần.”

“Chẳng lẽ thật sự anh muốn tới đó?” Tang Vô Yên càng thêm khẩn trương.

“Anh làm qua chuyện xấu sao, vì sao không thể đi?” Tô Niệm Khâm nhíu mày.

“Anh có biết em không phải ý này.” Tang Vô Yên có chút sốt ruột.

“Anh có thể không đi. Chỉ cần em nghe lời.”

Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy ấm áp, “ Dạ.”

“Đúng rồi,” Tô Niệm Khâm đột nhiên nghĩ đến cái gì, “Còn một nửa lạc thú kia là cái gì?”

Tang Vô Yên cười thần bí.

“Ăn thịt heo.”
“Ah– Tiểu Lộ, tớ lộn dấm chua thành nước tương rồi.”

“Không sao, một lát tớ nêm lại cho” Dư Tiểu Lộ lập tức đi tới dọn dẹp đống bừa bãi do Tang Vô Yên bày ra. Cô thuần thục đánh trứng gà, sau đó bỏ thêm ít muối, dùng chiếc đũa quấy lên. Sau đó nếm thử canh củ cải của Tang Vô Yên mới nấu, rất mặn, lại thêm chút nước nấu tiếp.

Phòng bếp vốn rất lớn, đáng tiếc thêm Tang Vô Yên đứng vào, cảm thấy không có chỗ. Đành phải lui đến góc sáng sủa nói chuyện phiếm với Dư Tiểu Lộ.

“Tô Niệm Khâm đi đâu vậy?” Cô nhìn nãy giờ không thấy bóng dáng anh đâu hết.

“Trong nhà có việc, cho người tới chở anh ấy về.” Dư Tiểu Lộ thản nhiên nói.

“Trong nhà? Anh ấy có người nhà?” Tang Vô Yên trố mắt.

“Làm sao mà không có người nhà, Tô gia ở núi Sư tử còn đó, đâu có biến mất. Anh ta không kể cho cậu nghe àh?” Dư Tiểu Lộ để đồ ăn xuống hơi nghi ngờ.

“Núi Sư tử? Tô gia?” Tang Vô Yên khó hiểu.

Lúc này, Dư Tiểu Lộ ngừng tay, nhìn Tang Vô Yên, hơi do dự : “Nếu lúc trước anh ấy không có đề cập qua, coi như tớ nhiều chuyện vậy. Niệm Khâm tự biết suy nghĩ, tớ không nói chuyện của anh ấy nữa.”

“Vậy chuyện của cậu có thể nói không?” Tang Vô Yên đột nhiên cảm thấy mình không nên bị động nữa.

“Để xem là nói cái gì?” Dư Tiểu Lộ nói.

Không biết Tiểu Lộ và Tô Niệm Khâm là ai ảnh hưởng ai, tính tình cũng giống nhau, đúng là người một nhà .

“Hai người là họ hàng?”

“Uhm.”

“Anh ấy nói anh ấy lớn lên ở cô nhi viện, có người nhà sao bị đưa vào cô nhi viện?”

“Ách– vấn đề này có vẻ phức tạp, nếu kể hơi dài, cậu đổi câu hỏi, hỏi cái gì đơn giản một chút.”

“Anh ấy nói mẹ anh ấy qua đời. còn ba thì sao?”

“Đương nhiên còn.” Dư Tiểu Lộ gật đầu, “ Nhưng, Vô Yên, câu này không có liên quan với tớ, phạm quy rồi. Quên đi, coi như tớ tặng cậu vậy.”

“Cậu và anh ấy là quan hệ gì?” hỏi như vậy, Tang Vô Yên lại cảm thấy ngượng ngùng, cảm giác giống như cùng tình địch ngả bài.

“Dì nhỏ.” Dư Tiểu Lộ lơ đễnh, trả lời rõ ràng.

“Dì nhỏ?!”

“Không hề có huyết thống.”

Trong đầu Tang Vô Yên chỉ nghĩ đến hai chữ dì nhỏ.

“Chị tớ là mẹ kế của anh ấy.”

Tang Vô Yên đơ tại chỗ.

Lúc này, một chiếc Bentley màu rượu vang dừng lại cách nhà khoảng trăm thước, tài xế chợt nghe Tô Niệm Khâm nói, “Ở đây được rồi, không cần chạy qua.”

Tài xế có chút khó xử, từ kính hậu nhìn Dư Vi Lan.

Dư Vi Lan gật gật đầu.

Xe chậm rãi dừng lại, Dư Vi Lan nói: “Sức khỏe ba cậu không tốt, thường xuyên nhắc đến cậu. Cậu nên trở về nhiều hơn.”

Tô Niệm Khâm trầm mặc.

“Nghe Tiểu Lộ nói cậu thích một cô gái rất đáng yêu, hãy đối xử tốt với cô ấy.” Cô lớn hơn Tô Niệm Khâm có mấy tuổi, cách nói chuyện hoàn toàn giống một trưởng bối, còn lấy tay vỗ vỗ đầu gối Tô Niệm Khâm.

Đến Trang:

Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL lên Facebook
0: php_network_getaddresses: getaddrinfo failed: Name or service not known
Viết bình luận
Tags:

Tiểu, Thuyết,Chàng, , Hóa, Ra, Em, Thật, Yêu, Anh, , Mộc, Phù, Sinh, -, <

Cùng Chuyên Mục
* Tiểu Thuyết Sam Sam Đến Đây Ăn Nè Tiểu Thuyết,Sam Sam Đến Đây Ăn Nè ! [ Full ]
* Đọc Truyện teen, Hợp đồng sinh baby full
* Tiểu Thuyết,Chàng Mù Hóa Ra Em Thật Yêu Anh – Mộc Phù Sinh - FULL
* Đọc Truyện Tiểu công chúa đáng yêu full
* Đọc Truyện Vợ Ơi Là Vợ full
* Tiểu Thuyết,Ăn Xong Chùi Mép
* Truyện hay - Cô Ấy...Là Của Tôi!
* Truyện Teen Hay - Bản chất thật của HotGirl
* Truyện Teen - Đồ Tồi Tôi Yêu Anh Full
* Tình yêu của những ngôi sao full
* Tiểu Thuyết - Tình Yêu Thì Ra Ấm Áp Như Vậy
* Truyện Tiểu Thuyết - Mật thê - Trạm Thanh - FULL
* Đọc Truyện Lọ Lem Bướng Bỉnh
* Tiểu thuyết - Bé Bi... Anh Đã Về
* Tiểu Thuyết - Anh! Em Sai Rồi Full
* Truyện Teen,Tiểu thư hồn nhiên và hotboy lạnh lùng
* Truyện Teen,Tiểu Thư Handsome full
* Truyện teen - Sếp!!!anh là tên xấu xa
* Truyện Teen, Ai Là Định Mệnh Của Ai
* Đọc Truyện Teen - Siêu Quậy Trường SS
Game Gmob Hot Hetpin
wap hay | tai game online | truyen teen | sms kute dep
1/6/2415C-STAT Game Gmob Hot Hetpin